Vì một đêm hoang đường, tôi mang thai con của thiếu tướng quân khu – Giang Lăng Xuyên Chỉ sau một đêm, tôi từ con gái nhà nghèo trở thành vợ của thiếu tướng Nhưng sống trong đại viện quân đội không hề dễ Đêm tân hôn, Giang Lăng Xuyên qua loa xong việc rồi để lại ba quy tắc: Một: từ bỏ công việc hiện tại toàn thời gian chăm sóc anh và đứa trẻ Hai: không được hỏi chuyện riêng tư hay quá khứ của anh Ba: nếu sinh con trai, phải gửi vào đại viện để anh trực tiếp nuôi dạy Tôi từng nghĩ đây là biểu
hiện của một gia đình quân nhân coi trọng người thừa kế muốn rèn con thật nghiêm khắc Cho đến sinh nhật bốn tuổi của con tôi nhóc ấy háo hức nói: “Mẹ, điều ước sinh nhật của con là mẹ và ba ly hôn để dì Mẫn Mẫn làm mẹ mới của con” Khoảnh khắc đó tôi mới hiểu cái gọi là “nuôi dạy” chính là để con và anh ta cùng bảo vệ bạch nguyệt quang của anh ta Tôi bật cười lạnh lấy ra tờ thỏa thuận ly hôn đã chuẩn bị từ lâu: “Được, tôi thành toàn cho các người” Tôi đẩy đơn ly hôn đến trước mặt Giang Lăng
Xuyên, thái độ rất chân thành “Điều ước sinh nhật của Tiểu Dã, tôi đã đồng ý rồi Tôi từ bỏ quyền nuôi con rời khỏi đây tay trắng” “Toàn bộ tiền tiết kiệm và căn nhà chuyển sang tên con coi như bù đắp của tôi cho thằng bé” Giang Lăng Xuyên nghe mà lông mày không thèm động Đến khi tôi gõ nhẹ lên mặt bàn anh ta mới ngẩng đầu ánh mắt lạnh nhạt: “Em vừa nói gì?” Nhìn đống tài liệu quân khu chất trước mặt anh tôi hiểu những lời mình nói ban nãy anh ta chẳng nghe được chữ nào Cảm giác bất lực bao trùm
lấy tôi năm năm kết hôn trong mắt anh tôi giống như một người vô hình Tôi thậm chí nghi ngờ đến giờ anh ta còn chưa nhớ nổi đầy đủ tên tôi Những ngày bị coi như không khí như vậy tôi thực sự chịu đủ rồi Tôi lật thẳng trang cuối đưa bản thỏa thuận cho anh: “Ký đi là xong” Giang Lăng Xuyên nhíu mày đang định giở ra xem Thì con trai Giang Dã từ trên lầu lao xuống hét hớn hở: “Ba!
Dì Mẫn Mẫn nói hôm nay dẫn con ra trường bắn!” “Dì Mẫn Mẫn” trong miệng nó chính là Chu Mẫn trưởng đoàn văn công quân khu bạn thanh mai trúc mã của Giang Lăng Xuyên Nghe đến tên cô ta ánh mắt anh lập tức mềm lại anh khép tài liệu chuẩn bị đứng lên Tôi đè cổ tay anh nhét bút vào tay anh: “Ký đi Không làm lỡ thời gian anh dẫn con đi gặp đoàn trưởng Chu” Giang Lăng Xuyên lúc này mới quay đầu nhìn tôi ánh mắt có chút kinh ngạc Chắc không ngờ cô gái năm nào vì một câu “phục tùng mệnh lệnh” của anh
mà ngoan ngoãn cắt tóc ngắn tắt livestream lại dám dùng giọng này nói chuyện với anh “Ba!” Giang Dã sốt ruột giậm chân “Đi nhanh đi Nếu để dì Mẫn Mẫn đợi lâu dì lại giận rồi bắt ba dỗ đó” “Được” Giang Lăng Xuyên lập tức cầm bút không thèm nhìn nội dung soạt soạt ký tên Nhìn bóng lưng hai cha con rời đi tôi bật cười tự giễu rồi ký tên mình cạnh chữ ký của anh Đời này tên tôi và anh xuất hiện cạnh nhau chỉ có hai lần Lần đầu ở phòng đăng ký kết hôn anh vừa ký xong đã bị triệu tập khẩn về đơn vị
Lần thứ hai là bây giờ và anh vẫn rời đi không hề do dự Giọt nước mắt rơi xuống tờ giấy tôi lập tức lau khô cho vào túi hồ sơ gửi thẳng đến tòa nhà quân chính rồi lên lầu thu dọn đồ Mở tủ ra toàn những bộ sườn xám màu nhạt và sơ mi trắng tiêu chuẩn của quân thê Không ai biết thật ra tôi thích màu sắc rực rỡ thích cười lớn thích khám phá tôi từng là blogger thám hiểm ngoài trời có hàng triệu người theo dõi Nhưng từ khi cưới Giang Lăng Xuyên tài khoản livestream bị tịch thu đồ leo núi phủ bụi
trong kho Chỉ vì anh ta cần một “phu nhân thiếu tướng” dịu dàng hiền thục Thế mà tôi cố nén bản tính cố lấy lòng vẫn chẳng đổi được nửa điểm công nhận Đồng đội anh ta sau lưng chế giễu tôi: “Con bé điên thì xứng gì với thiếu tướng?” Trong khi chỉ có Chu Mẫn dịu dàng thanh nhã thông minh hiểu chuyện mới xứng đứng cạnh anh Nghĩ đến đây nhìn đống quần áo “phu nhân thiếu tướng” kia tôi bỗng thấy buồn nôn chạy vào nhà vệ sinh nôn thốc Xong tôi ngẩng mặt nhìn mình trong gương lớp trang điểm tinh tế
ánh mắt mệt mỏi bỗng thấy ly hôn là quyết định đúng nhất đời tôi Cuối cùng tôi đá cửa kho thay lại bộ áo khoác dã chiến trước khi cưới gọi điện cho bạn thân đến đón Bạn tôi đến cửa rất nhanh nhưng đầy vẻ khó hiểu “Sao hôm nay rảnh gọi tớ vậy?” “Hôm nay sinh nhật cậu mà, Tuần trước cậu bảo sẽ đi ăn với chồng con mà?” Tôi sững người lấy điện thoại ra lướt lại lịch chat Mới phát hiện một tuần trước tôi đặt nhà hàng sinh nhật còn gửi tin cho Giang Lăng Xuyên Đến giờ…
anh vẫn không trả lời Buồn không? Không chỉ buồn mà như ai xé tim ra vậy nhưng tôi chỉ cười khẽ: “Tớ đổi kế hoạch rồi”